Tham Luận & Diễn Đàn

Đoạn trường Dân Oan

User Rating:  / 0
PoorBest 
Details

Đoạn trường Dân Oan

Nguyễn Đoạn Trường


Hàng trăm, hàng ngàn người chầu chực ở các cơ quan tiếp dân, thanh tra của các địa phương, văn phòng quốc hội VNCS mỗi ngày để đưa đơn thư hoặc trông ngóng kết quả khiếu kiện. Mỗi người một tình huống khác nhau nhưng tập trung lại gồm các mảng chính như giải tỏa đền bù nhà đất trái luật, không công bằng; xử án bất công hoặc trái luật; tố cáo tham nhũng cửa quyền. Khoảng 80% các vụ khiếu kiện kéo dài và đông người nhất lien quan đến các vụ giải tỏa đền bù bất công. Nhà cầm quyền các địa phương chỉ trả một số tiền rất nhỏ so với trị giá thực của tài sản bị giải tỏa. Không những vậy, ngay sau khi giải tỏa, nhà cầm quyền bán lại các mảnh đất đó cho các công ty tay chân hay móc ngoặc với kẻ thần thế. Tiếp đến giá bán được “đội lên” cao gấp chục, gấp trăm lần.

Nhiều khu qui hoạch, dân đã bị đuổi ra khỏi nhà cả chục năm, nay vẫn đang bỏ hoang. Rất nhiều gia đình người dân thì sống cảnh màn trời chiếu đất.

Để nói có sách, mách có chứng, tôi xin nêu một số trường hợp cụ thể sau đây:

  Bà Đặng Thị Thông, tuổi 54, quê xã Đông Á, huyện Ðông Hưng,Thái Bình: Gia đình có công với nước, bà là cháu ruột và cũng là con nuôi được quyền thừa kế tài sản và quyền thờ phụng.
Bố nuôi bà là đảng viên Cộng Sản, hoạt động cùng thời, và là bạn với Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh. Bị chính quyền xã Ðông Á lừa để lấy đất dưới danh nghĩa xây dựng công trình công cộng, nhưng thực chất là để đưa cho kế toán của phòng Thương Binh Xã Hội đánh đổi lấy hai sổ thương binh giả, cho chánh phó chủ tịch xã. Năm 1988 căn nhà 90m2 mà bố bà, nhà lão thành cách mạng để lại cho bà thờ phụng cũng bị o ép, đập phá, cưỡng chế nốt.
Nhà bị phá, đất bị cướp, gia đình bà lâm vào cảnh sống vô gia cư. Nghèo túng, cùng quẫn đã dẫn đến cảnh chồng phải bỏ vợ, đứa con nhỏ mới được 10 ngày tuổi cũng phải đành đoạn cho đi. Còn lại hai mẹ con lang thang không nhà, không cửa cho đến nay và bà phải lao vào con đường khiếu kiện kéo dài 24 năm liên tục.
Khi đứa con lớn tròn 18 tuổi phải sống cảnh lang thang. Ðể trừng phạt bà, công an địa phương, đã vu khống và khép tội vi phạm pháp luật, để kết án 18 tháng tù giam. Hiện vẫn chưa được về. Tròn 20 năm khiếu kiện, cuộc đời mẹ con bà không còn gì nữa để mất! Bà đã thề: “Nếu vì quyền lợi chính đáng của mình bị xâm hại, bị cướp đoạt mà đấu tranh, cho dẫu hai mẹ con có phải chết - thì cũng tìm cái chết ngay trước dinh thự, hay trước đầu xe của các vị trong “Tứ trụ triều đình”.

  Cô giáo Nguyễn Thị Thảo, 50 tuổi, quê ở Hà Tĩnh, đi vùng kinh tế mới Gia Lai, là giáo viên cấp 1, cùng đứa con gái 7 tuổi, đêm trải ny lông ngủ mé Hồ Tây, ngày đi nhặt ve chai, giấy vụn tích góp để bán. Chính mắt tôi thấy cô phải nhặt cọng rau mà người ta bỏ đi trong chiếc xe rác, vớt những con cá chết nổi trên mặt hồ, nhưng chưa thối để ăn. Hôm nào gặp những người câu cá tốt bụng cho một vài con cá rô phi nhỏ là mẹ con mừng rỡ như được ăn tiệc. Lý do khiến cô đi kiện do sự trù dập của ngành giáo dục địa phương, buộc cô phải thôi việc trái phép.

  Bà Huỳnh Thị Phụng, tuổi 72, quê Vĩnh Long: Tuổi già sức yếu không thể thi thố với gió sương buộc phải tìm nơi ở trọ. Ban ngày đi rửa bát đĩa, phục vụ cho quán cơm trưa, được trả công 12,000đ. Bà phải trả tiền trọ đêm 8,000đ. Chỉ còn 4,000đ cùng với cơm dư, rau thừa của quán nuôi thân.

  Bà Huỳnh Thị Xuân, 53 tuổi, quê ở Đắc Lắc: Vì lòng thương người, cho người mượn đất thổ cư để dựng quán tạm làm ăn. Kẻ mượn đất, sau này có tiền lại nảy ý đồ muốn ăn cướp, đút lót, hối lộ cán bộ địa phương để được bênh vực không chịu trả lại. Bà kiện nhiều năm mà tỉnh, huyện, xã không cấp nào giải quyết dứt điểm. Sau khi sinh con út được 1 tuổi, Bà để con ở nhà cho chồng, tìm đường ra Hà Nội. Từ 6h - 10h sáng bà đi làm ôsin, lau nhà, quét dọn, giặt giũ cơm nước. Trưa đi phụ giúp quán để kiếm thêm. Ngoài thời gian đến cơ quan, bà đi nhặt rác đến 10h khuya để kiếm sống. Mỗi năm về thăm chồng con một lần. Bây giờ đứa con út đã 15 tuổi, học lớp 10.

  Bà Phạm Thị Ngọc Trâm, 72 tuổi, quê Thái Bình hiện ở Phan Thiết-Bình Thuận, cựu thanh niên xung phong, thương binh: Là giáo viên cấp 3 được điều động từ Thái Bình vào Phan Thiết. Do dũng cảm đấu tranh chống tiêu cực, bà bị ngành giáo dục và chính quyền địa phương trả thù, trù dập buộc phải thôi việc, cắt toàn bộ chế độ của 4 mẹ con. Nỗi oan kéo dài suốt 23 năm nay của bà đã được in thành truyện, thành sách với tựa đề “Nỗi oan 20 năm của người đàn bà chống tiêu cực” đăng trong tập truyện ngắn “Vụ án sợi dây diều” (NXB Lao Động). Bạn đọc gần xa có cả lưu học sinh các nước đã phản hồi lên tiếng bênh vực bà qua email đã đăng trong sách. Ðến nay vẫn không được giải quyết. Với đồng lương thương binh ít ỏi 600,000đ/1 tháng, vừa trọ, vừa ăn, vừa đơn từ đi lại.

  Ông Vũ Anh Tiến, 65 tuổi thương binh, quê ở Ninh Bình, hiện ở Cà Mau. Con trai ông do mâu thuẫn với công an, nên bị chính quyền lập biên bản vu khống tội đánh người, gây rối trật tự, bị đưa vào cơ sở giáo dục tập trung 24 tháng. Sau khi hết hạn, con ông về nhà, do mặc cảm với những ngày tháng oan ức trong tù, đã bỏ nhà đi làm ăn xa được 18 tháng, nay vì tai nạn nghề nghiệp mà bị tàn phế hoàn toàn bàn tay phải!
Bởi bị vu khống là đánh người mà không có người bị đánh, nên ngay sau khi con ông bị bắt 6 tiếng ông đã đi khiếu kiện. Gần 4 năm qua, Bộ Công An đã cử hai đoàn thanh tra về Cà Mau để xem xét xác minh, nhưng vì khuất tất, nên sự thật vẫn không được làm sáng tỏ. Ông đã gửi nhiều bút tích xác nhận cùng với băng ghi âm, băng ghi hình, chứng cứ để chứng minh con ông vô tội, nhưng đều bị thanh tra Bộ Công An dìm ém, không xem xét. Thậm chí ông Nguyễn Văn Hưởng thứ trưởng Bộ Công An đã có ý kiến chỉ đạo giao cho thanh tra của bộ phải làm rõ đơn tố cáo của ông từ tháng 7 năm 2007. Nhưng ngành thanh tra Bộ Công An vẫn lẩn tránh. Hai lần ra Hà Nội, tổng cộng thời gian là 14 tháng, ông phải sống cảnh cháo chợ, cơm hàng, thuê trọ, đi lại. Mọi việc liên quan đến đơn từ, khiếu nại, chỉ trông vào đồng lương còm cõi do vợ gửi ra.

  Ông Nguyễn Duy Hiền, 72 tuổi là thương binh, quê ở Tuyên Quang “là con của mẹ Việt Nam Anh Hùng”, bản thân ông là thương binh, cựu chiến binh, Ðảng viên, cũng có con trai bị bắt do cãi cọ mâu thuẫn với công an. Sau một đêm đưa về đồn nhốt, sáng hôm sau công an đưa xác con ông về nhà với lời cáo buộc là do khám trong người có một tép hêrôin 0,055g nên con ông quá sợ đã nhảy từ trên gác xuống để tự tử!

  Ông Nguyễn Duy Huân, tuổi 65, là cựu chiến binh, quê ở Tuyên Quang : Năm 1995 ông nhận xây dựng cây cầu trên đường từ thị xã Tuyên Quang vào lán Nà Lừa để chào mừng 105 ngày sinh nhật “Bác Hồ”. Cầu khánh thành đúng thời hạn và thông xe an toàn, thì ngay sau đó ông bị bắt giam về tôi “Rút ruột công trình”, người ta cáo buộc cho ông đã ăn cắp 74 tấn xi măng và 317m3 đá bê tông. Trong khi tổng công trình chỉ có vẻn vẹn 72,4 tấn xi măng và 297m3 đá bêtông(!).Nghĩa là hoàn toàn oan trái.
Không chỉ bị tù oan ông còn bị giữ lại 300 triệu tiền riêng để mua vật liệu. Hơn 10 năm cây cầu vẫn tồn tại chắc chắn, xe 40 tấn vẫn có thể qua an toàn, trong khi những cây cầu khác được xây dựng cùng thời hoặc về sau này đã được nghiệm thu là “đảm bảo chất lượng” thì chỉ tồn tại được 2, 3 mùa lũ.

  Bà Nguyễn Thị Thuận, Trúc Bạch, Ba Ðình, Hà Nội: 68 tuổi đời, 48 năm đi kiện vì nhà đất thừa kế hợp pháp của cha mẹ từ những năm 1960, bị nhà nước bán cho kẻ có quyền, có chức năm 1978. Bà đã thề dù chết cũng phải đòi lại cho bằng được những gì thật sự là của mình do tổ tiên để lại.

  Bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, 54 tuổi, quê ở Quy Nhơn, Bình Định: Năm 1995 bà là đối tác kinh tế với quân đội nước bạn Lào trong việc khai thác vận chuyển Lâm sản qua cửa khẩu Hà Tĩnh. Bạn thanh toán đầy đủ, vợ chồng bà về quê. Gần đến Quy Nhơn thì bị công an Bình Ðịnh chặn xe khám xét và tịch thu toàn bộ số tiền là 157,000,000 VNĐ và $100 USD. Số tiền này được giao cho CA Hà Tĩnh, với lý do “Bà đã lợi dụng tín nhiệm cá nhân để chiếm đoạt”??? Bị tù 10 tháng. Hai lần bị tra tấn bằng dây thép 4 ly, bà đã tìm đường tự tử nhưng không chết. Ra tù bà lập tức đi kiện. Năm 2004, VKSND và TAND Hà Tĩnh đã đánh hai xe tận Quy Nhơn để xin lỗi và bồi thường oan sai 100,000,000đ nhưng khoản tiền tang vật bị thu giữ trái phép kia đến nay vẫn chưa cấp nào, ngành nào nhận trách nhiệm phải trả.

  Ông Coóng, 74 tuổi người Hoa, Tuyên Quang: Năm 1979, cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, gia đình ông phải rời bỏ chỗ ở cũ gần mặt đường để sơ tán vào vùng sâu, tránh thương vong. Năm 1985 ông đưa gia đình hồi cư về đất cũ thì mới biết rằng đất nhà ông đã được bán cho Chủ Tịch UBND xã. Điều kỳ lạ là trong biên bản mua bán có đủ chữ ký của vợ ông cùng với con dấu của chính quyền xác nhận. Trên thực tế, năm 1980, sau khi sơ tán đến nơi ở mới, vợ ông bị bệnh qua đời, bản thân ông đã cúng giỗ vợ 4 lần. Thế mà đến tận năm 1984, bà vợ ông ở dưới mồ vẫn cố thò tay lên để ký giấy bán đất cho chủ tịch xã?

  Ông Phàng Sao Vàng, 72 tuổi, dân tộc H.Mông, Lào Cai: Hai vợ chồng ở Hà Nội, hàng nửa năm trời ngủ vỉa hè, góc phố, ngày đi nhặt rác, lá hành bỏ đi của quán phở về làm rau, đêm xuống đi bẫy chuột về ăn. Hôm nào bẫy được 2,3 con thì nhốt lại để dành hôm sau...

Trên đây chỉ là vài mảnh đời của dân oan Việt Nam. Còn nói nữa, còn mãi thì cả tháng cũng khó hết chuyện.
Sự thật là như vậy? Tại sao đến bây giờ, vấn nạn này chưa hề được giải quyết.
 

Quán Thánh, tháng 8-2008

Công dân Hà Nội

Nguyễn Đoạn Trường

 

   
   

30 bài xem nhiều nhất  

   
© ALLROUNDER