Quan điểm & Bình luận của Đảng Vì Dân

Việt Nam: Tức nước tất sẽ vỡ bờ

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)

Bước vào năm 2010, tình hình nước ta có nhiều điểm đáng chú ý. Nhìn mặt ngoài, nhà cầm quyền có vẻ thắng thế và giữ được cái gọi là “ổn định chính trị”. Nhưng phân tách và nhìn kỹ lại mọi góc cạnh của vấn đề, người ta thấy đảng CSVN đang vô cùng lúng túng, lo âu. Chưa có lúc nào mà đảng cầm quyền lại tỏ ra mất tự tin ở sự ủng hộ của quần chúng bằng hiện nay. Thực tế đó có thể nhìn thấy khá dễ dàng qua các luồng thông tin phổ thông của Việt Nam và quốc tế.--

Sự kiện nhà cầm quyền bắt giữ những người đấu tranh ôn hoà, và kêu án họ một cách nặng nề, chứng tỏ là đảng CSVN thật sự quan ngại với sự vùng dậy của các tổ chức đấu tranh dân chủ. Cùng lúc đó, rõ ràng là họ lo sợ sự bộc phát của các phong trào quần chúng đang bất mãn chế độ cùng cực. Đảng cầm quyền càng phản ứng thô bạo bấy nhiêu, càng chứng tỏ là họ thiếu tự tin; và cái gọi là “ổn định chính trị” giả tạo đang lung lay tận gốc rễ. Hành động đàn áp những người đối lập ôn hoà tự nó chứng tỏ rõ ràng tình hình chính trị Việt Nam đang sôi sục hơn bao giờ hết. Khi lúng túng và mất tự tin, bản năng sinh tồn đã thúc đẩy đảng cầm quyền phản ứng một cách thô bạo hơn đối với những người đối lập.

Song song với việc đàn áp người đấu tranh đòi dân chủ, nhà cầm quyền cũng đang đối đầu với nguy cơ đối kháng lớn từ các tôn giáo.

Dù đến nay không ai hiểu rõ được các uẩn khúc bên trong của sự kiện Bát Nhã, cũng như của những vụ tranh chấp lớn giữa nhà cầm quyền CSVN và các giáo xứ Thiên Chúa giáo, song việc công an CSVN dùng bạo lực để trấn áp những tu sĩ, tín đồ là một vấn đề không ai có thể chấp nhận được. Thái độ mạnh bạo đó đúng ra phải dùng để đối đầu với những kẻ đang xâm lấn đất nước ta.

Đến nay, Hoà thượng Thích Nhất Hạnh đã có thái độ chính trị rõ ràng hơn đối với đảng CSVN. Trong lá thư ký tên Giáo sư Nguyễn Lang, phổ biến trên các mạng toàn cầu Làng Mai và Phù Sa, người sáng lập ra Pháp môn Làng Mai đã đề nghị ông Chủ tịch NNVN phải "ngăn chận hành động trái chống luân thường đạo lý" của công an Lâm Đồng. Ngày 2/10, vị thiền sư nổi tiếng thế giới lại cho phổ biến tiếp thư gửi nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước, kêu gọi họ "kịp thời lên tiếng để che chở cho 400 người trẻ đang bị bao vây và đàn áp tại chùa Phước Huệ ở Bảo Lộc." Những lời nói ôn hòa nhưng sâu sắc với nhiều ý nghĩa của HT. Thích Nhất Hạnh, đã khẳng định cái nhìn và thái độ của một tập thể Phật Giáo, sau một thời gian gây nhiều tranh cãi về thái độ chính trị của ông.

Riêng đối với Thiên Chúa Giáo, những gì đã và đang xảy ra ở Việt Nam cho thấy phần nào sự mâu thuẫn xảy ra từ hai cuộc hội kiến của hai người lãnh đạo cao nhất của Việt Nam là ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Minh Triết với Đức Giáo Hoàng đương thời. Tại sao nhà cầm quyền bất ngờ bắt giữ LM. Nguyễn Văn Lý vào tháng 3/2007 sau khi Nguyễn tấn Dũng viếng thăm Đức Giáo Hoàng Benedict XVI vào ngày 25/1/2007? Tại sao nhà cầm quyền CSVN tấn công thô bạo vào các giáo xứ sau khi Nguyễn Minh Triết viếng thăm Đức Giáo Hoàng Benedict XVI vào ngày 11/12/2009? Những bất đồng sâu xa gì đã xảy ra giữa Hà-Nội và Vatican khiến chuỗi tấn công của nhà cầm quyền vào các giáo xứ Thiên Chúa Giáo đã phải xảy ra? Và với chiều hướng này, sự chịu đựng của các tín đồ và giáo hội Thiên Chúa Giáo bao giờ sẽ đạt đến mức “vỡ bờ”? Những mâu thuẫn của sự liên hệ đầy bí ẩn giữa hai khối quyền lực này chắc chắn sẽ được phơi bày bằng diễn tiến tự nhiên của nó trong một ngày không xa. Có thể nói, Giáo hội Thiên Chúa Giáo La-Mã chắc chắn có những đối sách thích hợp hơn đối với chế độ CSVN trong thời gian tới. Tác động của nó sẽ tiếp tục âm ỉ và trở lại sôi sục hơn khi tình hình có sự thay đổi thuận lợi.

Tóm lại, phản ứng nghịch lý và tồi tệ của đảng cầm quyền càng ngày càng khiến cho những người đấu tranh ý thức được rằng: Đảng CSVN hoàn toàn không có thiện chí muốn đổi mới thực sự, và con đường thay đổi đất nước duy nhất là phải thay đổi chế độ độc đảng toàn trị thành một chính thể dân chủ đa đảng.

Tình hình dân chủ hoá Việt Nam đang đứng trước những thử thách hết sức cam go và phức tạp.

Cam go là dù bị khủng hoảng nặng nề, đảng CSVN vẫn là một thế lực đáng ngại, với một bộ máy nhà nước bao gồm cả quân đội, công an, và toàn bộ cơ quan truyền thông, báo chí. Cho đến nay, ngoại trừ Ban Tổ chức Trung ương đảng, khó ai biết được chính xác con số đảng viên và ngân sách tồn quỹ của đảng CSVN hiện thời là bao nhiêu. Tuy nhiên, bằng nhận xét khách quan, người ta có thể nhìn thấy được là tuy đảng CSVN càng ngày càng mất chính nghĩa nhưng họ có một bộ máy cầm quyền với hàng triệu con người khả dụng, một mục tiêu phải gắn bó nhau để cùng tồn tại, và một sách lược cho giai đoạn hiện tại lẫn tương lai đã được nghiên cứu, chuẩn bị kỹ càng. Mặt khác, họ có một ngân sách khổng lồ, và có quyền sử dụng toàn bộ phương tiện quốc gia cho mục tiêu bảo vệ đảng và chế độ tới cùng.

Và phức tạp là đảng CSVN chắc chắn đã có những chuẩn bị tinh vi và đầy đủ cho những tình huống chính trị có thể xảy ra ở Việt Nam, kể cả bối cảnh đảng CSVN không còn nắm quyền lãnh đạo độc nhất và đất nước đã có tự do sinh hoạt chính trị. Có thể nói, đảng CSVN đã học được kinh nghiệm tiền và hậu biến cố Đông Âu vào cuối thập niên ’80; đã có đủ khôn ngoan và chuẩn bị để sẵn sàng tham gia sinh hoạt dân chủ trong thế thượng phong. Vì lẽ, trong bối cảnh đó, họ đã có sẵn con người, phương tiện và kế hoạch cần thiết để tranh giành ảnh hưởng trong chế độ chính trị mới, với danh xưng và chiêu bài mới.

Đó là chưa kể, nhà nước CSVN hiện đang có chính danh trước cộng đồng thế giới, có sự bang giao và quan hệ kinh tế một cách sâu đậm với nhiều quốc gia, kể cả những cường quốc vốn có quá trình mâu thuẫn quyền lợi chiến lược với CSVN. Danh nghĩa và sự ràng buộc quyền lợi này là một lợi thế cho sự tồn tại của đảng CSVN, và cũng là của chế độ đương thời. Quan hệ tương quan quyền lợi này chỉ thay đổi khi tình hình chính trị Việt Nam đã chuyển đổi rõ nét, và biến chuyển thay đổi chế độ đã gần kề.

Trước bối cảnh đó, các tổ chức đấu tranh đang phải đối đầu với thử thách không thể tránh khỏi là trả lời câu hỏi: Dùng sách lược nào để dân chủ hoá đất nước, khi đảng CSVN nhất quyết không nhân nhượng trước cao trào dân chủ, không quan tâm đến những đòi hỏi đổi mới hay tôn trọng nhân quyền một cách ôn hoà, và ngay cả không chấp nhận tinh thần chống ngoại xâm của những người yêu nước? Nếu cuộc dân chủ hoá này chỉ tuỳ thuộc vào nỗ lực của các nhà dân chủ đối lập công khai, thì tiến triển của nó rõ ràng lệ thuộc vào thái độ và phản ứng của chế độ. Họ nới lỏng thì phong trào bùng lên, họ thắt chặt thì phong trào co cụm lại. Trong hoàn cảnh bị cô lập nặng nề như hiện nay, những người đối lập công khai không có nhiều điều kiện để vận động hay tổ chức phong trào quần chúng. Khó khăn hơn nữa, họ có thể bị bắt giam bất cứ lúc nào, và gán cho bất cứ tội danh gì, kể cả tội phản quốc. Bản án đối với 5 người đấu tranh dân chủ vào tháng 1/2010 là một thách thức rất lớn.

Tuy nhiên, dù tình trạng đàn áp này nhất thời có thể gây khó khăn cho một số hoạt động đối lập công khai song nếu nhìn qua lăng kính tranh đấu tích cực, nó là “chất liệu” vô cùng cần thiết để thúc đẩy tinh thần đấu tranh quyết liệt hơn, đặc biệt là đối với các lực lượng đối kháng bí mật ở trong nước. Đảng cầm quyền càng có nhiều hành động nghịch lý, tai hại và tàn bạo bao nhiêu, thì càng giúp cho công cuộc đấu tranh dân chủ hoá đất nước thuận lợi thêm bấy nhiêu. Cuộc đấu tranh dân chủ hoá Việt Nam sẽ thuận lợi hơn một khi tình trạng nghịch lý do nhà cầm quyền gây ra trở nên to lớn hơn một cách bất thường. Nhưng tình trạng đó có trở thành yếu tố thuận lợi và khả dụng hay không vẫn tuỳ thuộc vào mức khai dụng của các tổ chức tranh đấu.

Trên trường đấu tranh trực diện, các tổ chức có mạng cơ sở ở trong nước chỉ còn có hai sự lựa chọn là: 1. Nỗ lực bằng mọi hình thức và phương tiện để giành lại quyền chủ động tình hình chính trị của đất nước, bằng cách nhắm đánh vào yếu điểm lớn nhất của chế độ là sự “ổn định chính trị” giả tạo; 2. Chấp nhận tình trạng bị động để bảo toàn an ninh cơ sở, chờ đợi thời cơ thuận lợi hơn.

Đối với Đảng Vì Dân, đấu tranh là phải chủ động tiến hành theo sách lược tổ chức đã vạch ra , là tiếp tục kêu gọi sự thành hình một giải pháp chính trị cho Việt Nam, song đồng thời vẫn thúc đẩy các hoạt động đấu tranh quyết liệt để tạo các áp lực chính trị cần thiết cho tiến trình thay đổi thể chế.

Chỉ có sự chủ động mới giúp cho lực lượng quốc gia vượt thắng được các trở ngại do đảng cầm quyền gây ra và từ đó, điều hướng cuộc đấu tranh dân chủ hoá đất nước theo con đường thuận lợi nhất cho đất nước.

Trong tình hình này, mọi ý hướng đấu tranh tích cực đều có thể phải trả một giá rất đắt, nhưng trong thực tế lịch sử, thành công của các cuộc đấu tranh đều có cái giá to lớn của nó, kể cả bằng máu xương khi cần thiết. Chúng ta cố gắng hết sức để không gây ra đổ vở, mất mát cho đất nước, đồng bào, và luôn nỗ lực tìm kiếm các giải pháp ôn hoà nhất cho những vấn đề chung. Tuy nhiên, ôn hoà không có nghĩa là chấp nhận để đảng CSVN tiếp tục sự thống trị độc tài, tham ô, bất công; cũng như tiếp tục sống trên mồ hôi, nước mắt và máu của nhân dân.

Cuộc đấu tranh giải thể chế độ độc tài toàn trị CSVN không còn là một cuộc vận động dân chủ bình thuờng, mà là một cuộc đấu tranh quyết liệt để cứu nước và cứu dân. Cứu nước khỏi nạn nô lệ Bắc phương để phục hồi lãnh thổ quốc gia, cứu dân khỏi nạn độc tài, tham ô và bất công, là nhiệm vụ của các tổ chức đấu tranh thực sự vì nước, vì dân.


Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)

Trích Tập san Hoa-Mai #46

(Phát hành tháng 2/2010)
 

VPLL Đảng Vì Dân cảm ơn bạn đã xem bài. Rất mong bạn sẽ chuyển nội dung, hoặc LINK của bài viết này đến các thân hữu khác. Chân thành cảm ơn sự quan tâm của bạn!

 
   
© ALLROUNDER